Góp ý

Cảm nhận đầu xuân

(TVU) – Năm 2015, trang web Trường Đại học Trà Vinh đã nhận được nhiều tin, bài cộng tác của các tác giả là quý thầy cô, sinh viên, cộng tác viên gửi về ban biên tập. Sự đóng góp của các cộng tác viên góp phần tạo thêm tin, bài phong phú phục vụ đọc giả cũng như nhiều thông tin đa dạng, hấp dẫn.

Popup-web

 

Đầu xuân năm 2016, Bộ phận biên tập tin tức tiếp tục nhận được nhiều bài viết của các cộng tác viên gửi về cùng với nhiều thể loại: thơ, truyện ngắn… đó là những cảm nhận đầu xuân Bính Thân.

 

Ban biên tập website chân thành cảm ơn và mong tiếp tục nhận được sự quan tâm của toàn thể quý thầy, cô, các bạn sinh viên, cộng tác viên tham gia gửi bài cộng tác cho trang web của Đại học Trà Vinh.

 

Một số bài viết cảm nhận đầu xuân:

 

TỰ HÀO TRÁCH NHIỆM

 

Nắng ấm đã về xua tan cái rét hại kỷ lục mà Miền Bắc vừa trải qua. Xuân đang tràn ngập khắp nơi. Những nụ đào đã chúm chím trên cành, chuẩn bị nở bung khoe sắc xuân. Cán bộ, viên chức Trung tâm Đào tạo và Hợp tác doanh nghiệp – Trường Đại học Trà Vinh đang khẩn trương triển khai công việc của năm mới, hứa hẹn cho những thành công trên chặng đường phát triển mới.

 

Tự hào và trách niệm hiện hữu trong mỗi con người đang đoàn kết, cùng nhau thực hiện nhiệm vụ: “Mang đến cơ hội học tập chất lượng cho Cộng đồng”!

 

Trung tâm Đào tạo và Hợp tác doanh nghiệp (CTEC) thuộc Đại học Trà Vinh ra đời với mục tiêu: “Kết nối, chia sẻ kinh nghiệm, hỗ trợ các thành viên của Hiệp hội Cao đẳng Cộng đồng Việt Nam” và “Phát triển thương hiệu Đại học Trà Vinh trên Toàn quốc”.

 

Thực hiện chức năng và nhiệm vụ được giao, sau 05 năm, Trung tâm Đào tạo và Hợp tác doanh nghiệp đã triển khai hoạt động liên kết đào tạo và hợp tác doanh nghiệp tại địa bàn được phân công là Miền Bắc, Miền Trung và Tây Nguyên. Từ những gian nan, vất vả ban đầu, vừa làm vừa học, được sự chỉ đạo của lãnh đạo Trường, sự phối hợp, hỗ trợ của các Phòng, Khoa, Bộ môn, các đơn vị chức năng của Trường, sự liên kết, hợp tác hiệu quả của các đơn vị đối tác và doanh nghiệp, với sự đoàn kết, nhất trí nội bộ, Trung tâm đã từng bước hoàn thành nhiệm vụ của mình. Trung tâm đã kết nối, phát triển trên 30 thành viên cho Hiệp hội Cao đẳng Cộng đồng Việt Nam, đặt quan hệ hợp tác với 50 đối tác liên kết đào tạo và doanh nghiệp, đã và đang đào tạo nhiều sinh viên, học sinh, cán bộ, nhân viên, công nhân lao động cho các doanh nghiệp trên các tỉnh thành cả nước.

 

Năm 2015 có ý nghĩa hết sức đặc biệt với cán bộ, viên chức Trung tâm Đào tạo và Hợp tác doanh nghiệp – Trường Đại học Trà Vinh – kỷ niệm 05 năm thành lập.

 

Đây là một năm đầy khó khăn, thách thức đối với cán bộ, viên chức Trung tâm. Cơ chế thay đổi, nguồn tuyển sinh đang cạn dần, sức hấp dẫn của một số chương trình mất đi, sự cạnh tranh trong tuyển sinh và đào tạo càng trở nên gay gắt. Trước tình hình đó, lãnh đạo Trung tâm đã có quyết định đúng đắn trong việc tổ chức Hội nghị liên kết đào tạo. Được sự ủng hộ, chỉ đạo của lãnh đạo Trường, sự hỗ trợ, phối hợp tích cực từ một số đơn vị chức năng của Trường, Trung tâm đã tổ chức thành công Hội nghị. Sự thành công của Hội nghị liên kết đào tạo là sự tham gia đông về số lượng, những chia sẻ, đề xuất kiến nghị chất lượng của các đối tác liên kết đào tạo, nhằm tháo gỡ những khó khăn, củng cố và phát triển mối quan hệ liên kết đào tạo trong tình hình mới. Một thành công không thể không kể đến đó là qua Hội nghị không ít cá nhân và đơn vị chức năng của Trường đã hiểu rõ lý do ra đời của Trung tâm, vai trò của Trung tâm trong việc phát triển thương hiệu Đại học Trà Vinh ra Miền Bắc, Miền Trung và Tây Nguyên, đồng thời Trung tâm đã và đang có những đóng góp tích cực cho sự phát triển của Nhà trường, từ đó, có sự cảm thông, hợp tác và hỗ trợ tích cực hơn cho hoạt động của Trung tâm.

 

Phát huy thành công của Hội nghị, Trung tâm đã đẩy mạnh việc củng cố sự hợp tác với các đối tác liên kết đào tạo, đồng thời tích cực trong việc nghiên cứu, tìm kiếm, xây dựng, phát triển các đối tác liên kết đào tạo mới, nhằm tăng cường nguồn tuyển và số lượng tuyển sinh. Bên cạnh đó là sự phát triển đa dạng các loại hình đào tạo ngắn hạn đáp ứng nhu cầu đào tạo bồi dưỡng của các đơn vị, doanh nghiệp trên địa bàn được phân công.

 

Đi đôi với việc duy trì sự ổn định trong hoạt động tuyển sinh, đào tạo và hợp tác doanh nghiệp, Trung tâm không ngừng xây dựng văn hóa của đơn vị với phương châm “CTEC là ngôi nhà chung của những con người năng động, sáng tạo, khát khao với sự nghiệp giáo dục- đào tạo vì sự phát triển của Cộng đồng!”; tạo động lực cho cán bộ, viên chức làm việc tích cực cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, thách thức.

 

Thành tích của Trung tâm có được là nhờ vào sự chỉ đạo, động viên, giúp đỡ kịp thời của Ban Giám hiệu cùng lãnh đạo các đơn vị chức năng của Trường; Có sự hợp tác hiệu quả từ các đơn vị liên kết, các cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp; Có sự đoàn kết, gắn bó, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, thách thức của cán bộ, viên chức Trung tâm và sự đóng góp tích cực của những lớp sinh viên, học viên.

 

Một năm mới lại đến với những cơ hội và thách thức mới! Với sức trẻ đã được trải nghiệm thực tế, cán bộ, viên chức Trung tâm sẽ đoàn kết, nhất trí, đồng lòng, tranh thủ sự chỉ đạo, ủng hộ, giúp đỡ của Ban Giám hiệu, lãnh đạo các đơn vị chức năng của Trường; sự hợp tác của các đối tác, cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp; phát huy hết sức mạnh nội lực. Với lòng tự hào và trách nhiệm, mỗi cán bộ, viên chức Trung tâm sẽ chủ động tìm kiếm các cơ hội, mạnh dạn đề xuất với lãnh đạo nhà trường mở ra các hướng đi phù hợp với tình hình mới.

 

Thách thức rồi sẽ vượt qua, trước mắt là những cơ hội, cán bộ, viên chức Trung tâm sẽ tranh thủ, để cùng nhau đi đến những thành công trên chặng đường phát triển mới.

 

ThS. Nguyễn Văn Phương (CTEC)

—————————————————–

Các bài khác:

 

   

QUYẾT ĐỊNH THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI

 

Bây giờ, tôi đã có một công việc tốt, một gia đình hạnh phúc. Ngần  ấy năm trải nghiệm đã cho tôi nhận ra được giá trị của những quyết định trong cuộc đời.

HoaDao NgaytroveTôi là con thứ hai trong gia đình có bốn anh em. Nhà tôi nghèo lắm, bố mẹ  làm ruộng, quanh năm suốt tháng mà cũng chỉ  đủ ăn. Anh trai tôi đã phải bỏ học đi theo đội thợ nề vì nhà còn tôi đi học và hai đứa em nhỏ. Khi đó tôi mới học lớp 5, chưa đủ lớn để cảm nhận hết nỗi vất vả mà bố mẹ cũng như anh trai phải chịu đựng…

Tôi lớn dần lên, hiểu được những gian nan, vất vả mà

bao năm qua bố mẹ phải chịu đựng. Trượt Đại học, tôi quyết định đi làm ngay không cần phải suy nghĩ. Tôi trở thành công nhân trong Khu công nghiệp. Công việc quá vất vả khiến tôi thấy ân hận về quyết định của mình. Đã mấy lần tôi định bỏ việc nhưng lại tiếc vì số tiền đã mất cho môi giới hồ sơ. Tôi lao vào công việc với hy vọng tích cóp được một chút tiền để năm sau thi lại…

Công ty tuyển chọn công nhân để đào tạo tiếng Nhật. Tôi thi đỗ và được đi học tại Nhật một năm. Tôi ý thức được rằng không thể mãi làm công nhân nên cả năm đó đã quyết tâm dành thời gian cho học tiếng. Về nước tôi thi đỗ vào làm cán bộ phụ trách một Dự án có vốn ODA của Nhật. Tôi được cấp một chiếc ô tô, hàng ngày đi về mấy chục cây số để điều hành công việc. Chuyên môn thuận lợi nhưng tôi giật mình nhận ra nhân viên của tôi đều có bằng Đại học! Tôi âm thầm đăng ký học lớp Trung cấp 02 năm buổi tối. Khó có thể kể hết những gì tôi đã vượt qua. Đều đặn hàng ngày, sau giờ làm việc tôi lại vội vã đến trường để kịp giờ lên lớp. Bụng đói cồn cào mà vẫn phải cố tập trung nghe giảng. Nhiều lần định bỏ ra ngoài giải quyết cái bụng đang ồn ào đình công nhưng ý chí của người Nhật trong tôi đã chiến thắng. Vất vả rất nhiều nhưng rồi tôi cũng vượt qua. Sau 02 năm, tôi đã bước lên một nấc thang mới…

Nhờ sự tư vấn của thầy, tôi đăng ký khóa liên thông vừa làm vừa học. Thú thực lúc đầu tôi chỉ mong có được tấm bằng Đại học để không thấy hổ thẹn với chính nhân viên. Nhưng tôi đã nhanh chóng thay đổi suy nghĩ khi mà những kiến thức luật thật sự có ích cho công việc hiện tại. Tôi đã hiểu tại sao người Nhật có thể quản lý, điều hành công việc một cách hiệu quả như vậy. Không những thế, trong lớp tôi có rất nhiều anh, chị đang làm quản lý trong các lĩnh vực khác nhau. Có người làm trong bộ máy chính quyền tại xã, huyện, lại có anh làm công an, tòa án. Cuối tuần tôi háo hức đến lớp không chỉ để tiếp thu bài giảng mà còn được gặp trao đổi, học hỏi các anh chị học viên. Công việc, học tập như vòng xoáy cuốn hút, đôi lúc khiến tôi giật mình: “Thế này thì còn thời gian đâu dành cho việc lo chuyện gia đình!”…

Cầm tấm bằng Đại học trên tay, tôi quyết định thành lập công ty. Công việc khá thuận lợi vì tôi có kiến thức, những mối quan hệ và kinh nghiệm thực tế. Hai năm sau hạnh phúc thực sự đã đến, vợ tôi chính là cô em gái của anh bạn cùng lớp đại học.

Bây giờ, tôi đã có một công việc tốt, một gia đình hạnh phúc. Ngần  ấy năm trải nghiệm đã cho tôi nhận ra được giá trị của những quyết định trong cuộc đời. Những gì  hôm nay chưa phải là thành công rực rỡ  nhưng chừng ấy cũng đủ để chứng minh là quyết  định của tôi không sai, đủ để tôi có thể tự hào mà khoe rằng: “Vừa làm vừa học tuy có vất vả nhưng là sự  lựa chọn số một cho những đứa con nhà nghèo như tôi”!

Hoàng Ngọc Hùng

 Về đầu

Các bài khác:

 ———————————————————–

 

TRỞ VỀ XÂY DỰNG QUÊ HƯƠNG

 

Một lẵng hoa tươi thay cho ngàn lời tôi muốn nói. Cảm ơn Trung tâm Đào tạo và Hợp tác doanh nghiệp-Trường Đại học Trà Vinh nơi đã thắp sáng ngọn lửa ước mơ, cho tôi có ngày trở về xây dựng quê hương!

 

RuongbacthangTôi quay mặt vào trong giấu những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Tiếng mẹ ho làm lòng tôi đau thắt. Tôi lẳng lặng gấp tờ giấy báo đỗ đại học bỏ gọn vào trong quyển nhật ký còn đang viết dở…

Tôi ở với ba người bạn cùng quê. Giống như cuộc sống của bao người công nhân, tôi lao vào làm và chắt chiu từng đồng tiền kiếm được. Cứ mỗi tháng nhận lương xong là tôi ra bắt xe về quê. Tiếng mẹ ho cùng những tiếng thở dài đã kéo tôi về sau những ngày lặn lội kiếm sống. Trong đêm, tôi thì thầm kể cho mẹ nghe bao điều: từ chuyện rau đắt hơn ở quê mà không an toàn vệ sinh đến chuyện có thêm người bạn mới vào công ty…Tôi cứ hồn nhiên kể như đứa trẻ mới lớn gặp chuyện lạ. Nhưng tôi đâu hay trong đôi mắt mẹ,những giọt lệ đang trực sẵn trào dâng. Hằng đêm, mẹ vẫn âm thầm khóc lặng lẽ như thế.

Tuổi thơ không như đám bạn cùng trang lứa, tôi phải theo mẹ cùng những gánh hàng rong kiếm tiền mưu sinh sau những buổi học. Vậy mà, lúc nào tôi cũng đứng đầu lớp. Tôi ước mơ một ngày sẽ được đứng trên bục giảng đem hết nhiệt huyết của mình để truyền đạt cho đàn em thơ. Ước mơ thật nhỏ bé, song đã bị chôn vùi trong trái tim đầy khao khát…

Buổi chiều tan ca, tôi không về nhà ngay như mọi lần mà đạp xe lòng vòng quanh phố làng. Hít một hơi thật dài, mùi hương lúa làm tôi nhớ nhà da diết. Tôi dừng xe trước tờ thông báo dán ở bảng tin: “Trường Trung cấp Kinh tế- Kỹ thuật Bắc Thăng Long – cơ hội việc làm”. Sau những lời giải thích của cán bộ tuyển sinh, tôi đã hiểu ra rằng: tương lai đang mở ra trước mắt…

Ngày đầu tới trường, tôi rụt rè xin cô cho vào lớp, lạ lẫm và bỡ ngỡ như ngày nào. Tìm cho mình một chỗ ngồi ngay cạnh bàn giáo viên, tôi say sưa nghe tiếng cô giảng bài. Đặt bút viết tay tôi thấy run run. Trở lại mái trường, tôi tự hứa với lòng mình sẽ xây lại ước mơ. Hằng ngày, sau bữa cơm chiều vội vàng, tôi đạp xe tới trường. Con đường hẹp tắt qua cánh đồng dần quen với bước chân tôi. Con đường ấy đã có những lần bóp nghẹt trái tim tôi vì sự hoang vắng và bóng tối sau mỗi lần tan học. Nhưng nỗi khát khao và niềm đam mê đã thôi thúc tôi vững tin hơn trên mỗi chặng đường. Niềm vui đến lớp đã lấp đi những mệt nhọc sau một ngày dài mưu sinh.

Thời gian trôi đi, thấm thoát hai năm học đã hết. Ngày ra trường, tôi nhận được tấm bằng loại giỏi. Hai năm, thời gian tưởng chừng như ngắn ngủi ấy là cả một quãng đường gian nan, đầy khó khăn và thử thách đối với tôi. Đó là thời gian của những bữa cơm chiều vội vã, là những buổi tan ca hấp tấp đạp xe dưới mưa, là những đêm khuya miệt mài ôn thi, là những ngày lương tính tiền học phí, tiền thuốc cho mẹ…

Năm sau tôi tiếp tục chặng đường chinh phục ước mơ. Tôi trở thành sinh viên Đại học Trà Vinh sau kỳ thi tuyển sinh liên thông. Tôi vẫn tiếp tục làm việc trong Khu công nghiệp. Tiền lương tăng lên nhưng không vì thế mà cuộc sống bớt khó khăn. Học phí và các khoản chi tiêu nhiều hơn nên tôi phải cố gắng làm thêm giờ. Một điều khó cho những ai như tôi đó là chủ doanh nghiệp không muốn cho công nhân đi học. Tôi phải gồng mình lên làm tốt công việc, tránh những sai sót và sẵn sàng làm thêm 01-03 tiếng mỗi ngày để không bị soi xét. Tuy nhiên, gian nan không làm tôi chùn bước bởi ngọn lửa mơ ước tưởng chừng đã tắt thì giờ đây đang bừng cháy trong tôi. Hai ngày nghỉ cuối tuần tôi lại đến trường, cố giấu đi vất vả, mệt mỏi sau những ngày làm việc và nỗi nhớ mẹ tràn ngập trong tim. Hiểu hơn về các anh, chị trong lớp tôi càng thấy quyết định của mình là đúng. Trong lớp có anh ngoài năm mươi làm Phó chủ tịch, Trưởng công an xã, hai con đã học đại học xong đi làm nhưng vẫn quyết tâm học để “làm gương cho các con phải học cao học”. Có chị làm ở Hội phụ nữ huyện, hơn 40 tuổi mà mỗi tuần vẫn đi mấy chục cây số đến lớp…

Nhận bằng tốt nghiệp loại khá tôi may mắn trúng tuyển kỳ thi công chức của huyện. Sau những bỡ ngỡ ban đầu, tôi nhanh chóng hòa nhập vào công việc. Tấm bằng Trung cấp Hành chính- Văn phòng và Đại học Luật đã giúp tôi rất nhiều trong công việc chuyên môn. Tôi được lãnh đạo quan tâm bồi dưỡng và cất nhắc lên vị trí mới. Cuộc sống của tôi giờ đây đã có nhiều đổi thay. Đôi lúc tôi không khỏi bồi hồi nhớ lại 06 năm làm việc tại Khu công nghiệp, nơi mà tôi đã đổ biết bao mồ hôi và nước mắt. Nhưng cũng chính tại đây tôi đã có cơ hội đổi đời. Trải nghiệm của những năm tháng đó là bài học vô cùng quý giá để thỉnh thoảng tôi đến nói chuyện với các em học sinh trong trường Trung học phổ thông của huyện…

Công việc khá bận rộn nhưng tôi tự hứa nhất định 20.10 năm nay sẽ về Thành phố, đến Trung tâm thăm thầy cô nhân kỷ niệm 05 năm ngày thành lập. Một lẵng hoa tươi thay cho ngàn lời tôi muốn nói. Cảm ơn Trung tâm Đào tạo và Hợp tác doanh nghiệp-Trường Đại học Trà Vinh nơi đã thắp sáng ngọn lửa ước mơ, cho tôi có ngày trở về xây dựng quê hương!

Vũ Diệu Hương 

Về đầu

Các bài khác:

 

—————————————————

 

LỜI TRI ÂN SÂU SẮC

Năm học kết thúc, lớp tổ chức đi dã ngoại. Bãi cát mịn trải dài, nước Biển trong xanh, từng con sóng nhấp nhô như mời gọi. Chúng tôi lao xuống dòng nước vẫy vùng như quẳng hết gánh lo của cuộc sống hàng ngày.

Bai bienRa trường tôi mải mê với công việc và lo kiếm tiền. Bỗng một ngày giật mình vì câu nói của Sếp: “Muốn làm việc lâu dài và có cơ hội phát triển thì cậu phải có bằng Đại học”. Tôi cuống lên, mất bao ngày băn khoăn không biết tính sao…

“Anh có đi học Đại học không? Trường Đại học Trà Vinh đang tuyển sinh liên thông từ Trung cấp lên Đại học. Học ngay tại Thành phố, chỉ hai năm  rưỡi là có bằng”. Phải mất một chầu với anh Phó Chủ tịch xã tôi mới hiểu và tin đây là cơ hội nghìn vàng!…

Buổi học đầu tiên, ông thầy chủ nhiệm còn rất trẻ lên gân cốt: “Các anh chị phải thế này…thế này…” khiến tôi thấy tự ái. Không biết thầy làm gì nhưng nhìn cả lớp ai cũng hơn tuổi. “Quy chế ư, chúng tôi đâu phải là người bây giờ mới đi học!”. Đang lơ đãng phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, tôi giật mình: “Trước mắt tôi phân công anh Toàn làm lớp trưởng. Mời anh Toàn đứng lên cho cả lớp biết”. Mặt tôi nóng bừng: “Chả lẽ ông thầy này đoán được suy nghĩ của mình”…

Thời gian đầu tôi phải gồng lên để theo kịp sự thay đổi. Trước đây làm cả tuần để dành hai ngày cho ngủ và đi nhậu với bạn bè. Giờ đây thì phải gạt bỏ những thói quen và thú vui để đi học. Cũng may trong lớp có khá nhiều đồng đội và một số “gương mặt thân quen” nên tôi nhanh chóng hòa nhập. Chương trình học không quá nặng như tôi nghĩ, rất nhiều kiến thức sát với thực tế công việc hàng ngày. Những giờ ra chơi, trà thuốc làm chúng tôi xích lại gần nhau hơn…

Buổi thi hết môn kết thúc, tôi nói thế nào thầy chủ  nhiệm cũng không chịu nhận phong bì bồi dưỡng của lớp. Mãi sau thầy nói: “Thôi được, tôi mời các anh, chị đi uống cà phê”. Thế là mấy thầy trò kéo nhau ra quán. Giọng thầy nhẹ nhàng khác hẳn khi trên lớp: “Tôi rất hiểu và thông cảm với vất vả của các anh chị khi phải vừa làm vừa học. Tôi cũng vậy, mấy tháng nữa mới hoàn thiện khóa học Thạc sỹ”. Nói chuyện, tôi hiểu thầy hơn. Thầy mới lấy vợ, cuối tuần vẫn phải đi công tác, trong công việc cũng có những áp lực về tuyển sinh, quản lý sinh viên và thu nộp học phí. Ý thức của chúng tôi ảnh hưởng trực tiếp đến công việc của thầy. Tôi được biết, Trường Đại học Trà Vinh là Trường duy nhất có hệ liên thông từ Trung cấp lên Đại học ngành Luật. Thế mới hiểu, chúng tôi thực sự là những người may mắn…

Kết thúc môn học, được nghỉ sớm lớp rủ nhau đi hát Karaoke. Huyền đứng lên tuyên bố: “Sau đây em và anh Toàn xin gửi tới cả lớp bài hát: Lời của gió”. Những tràng pháo tay nổi lên ầm ầm: “Lên đi! Lên đi”. Tôi miễn cưỡng đứng lên. Chỉ chờ vậy, Huyền xích lại đưa micro cho tôi. Phải công nhận Huyền có giọng hát rất mượt mà, truyền cảm và khả năng biểu diễn rất chuyên nghiệp. Hơi men và tiếng nhạc cuốn tôi vào bài hát. Đến câu kết “Gió hãy nói rằng ta yêu nhau, thế thôi”, Huyền ngả hẳn đầu vào vai tôi. Mọi người hô vang thúc giục: “Hôn đi! Hôn đi!”. Tôi lúng túng chưa biết xử lý thế nào thì Huyền đã quay sang đặt nụ hôn lên môi tôi. Đầu óc quay cuồng nhưng tôi vẫn kịp quan sát thấy Hương lẳng lặng bỏ ra ngoài…

Năm học kết thúc, lớp tổ chức đi dã ngoại. Bãi cát mịn trải dài, nước Biển trong xanh, từng con sóng nhấp nhô như mời gọi. Chúng tôi lao xuống dòng nước vẫy vùng như quẳng hết gánh lo của cuộc sống hàng ngày. Sau màn khởi động, chúng tôi lên bờ chia đội chơi kéo co và buộc chân nhau chạy nhanh về đích. Tiếng hò hét cổ vũ vang động cả một vùng Biển… Sau lời tuyên bố của tôi: “Bây giờ là thời gian dành cho tắm biển tự do”, mọi người ào xuống. Ít phút sau từng đôi, từng tốp tách đoàn. Thấy Hương đang một mình đẩy phao ra xa, tôi lẳng lẳng bơi theo. Tim tôi đập dồn! Chưa bao giờ tôi có cảm giác lạ thế này. Không ít lần đối diện với những tay anh chị, những hung thần xa lộ, hiểm nguy cận kề vậy mà tôi đâu có hồi hộp thế này. “Hương! Hương! Cho anh bơi cùng với!”. Hương quay lại: “Sao anh để cho Huyền bơi với người khác?”. “Huyền đi với ai là quyền của cô ấy”. “Sao đàn ông các anh mau quên thế! Bài hát hôm ấy thật hay. Hai người song ca như một cặp trời sinh. Và nụ hôn nữa, mới say đắm làm sao!”. “Hương hiểu lầm rồi. Hôm ấy em không ở lại để hiểu đó chỉ là biểu diễn. Sau đấy chắc Huyền biết anh không phải là đối tượng của cô ấy”. Con sóng bất ngờ ập đến đánh bật chiếc phao, Hương ôm chầm lấy tôi. Chân chạm đất nhưng Hương vẫn ôm chặt khiến tôi rạo rực. Tôi cúi xuống đặt nụ hôn có vị mặn của Biển lên môi Hương…

Trở lại Thành phố, chúng tôi lại chuẩn bị cho một hình trình mới. Trước mắt còn một chặng đường dài cần vượt qua. Kỷ niệm đẹp của chuyến đi Biển giúp chúng tôi xích lại gần nhau hơn. Cả lớp đã thống nhất được nghị quyết “Đoàn kết, giúp đỡ nhau trong học tập cũng như công việc và cuộc sống”. Đặc biệt chúng tôi đều mong có ngày đến thăm chúc mừng và được ăn khao bằng Thạc sỹ của thầy. Khi nhận bằng tốt nghiệp, lớp sẽ mời thầy và vợ đi một chuyến du lịch Biển thay cho lời tri ân sâu sắc về những gì thầy đã dành cho chúng tôi!

Nguyễn Khánh Toàn- SV Đại học Luật liên thông

 Về đầu

Các bài khác:

 —————————————————–

 

NGÀY TRỞ VỀ

Thành phố lùi lại phía sau, tôi gục đầu vào vai Minh thổn thức. Tôi muốn bay nhanh về với Bản, nơi ấy có người cha già không còn nhớ đến cái giận năm xưa và người mẹ tảo tần đang ngày đêm mong ngóng đứa con trở về!

 

bacthang2Bước chân vội vã, giọng mẹ gấp gáp: “Nhanh lên con… qua quả núi này là tới đường cái rồi”. Tiếng gà gáy le te vọng lại như thúc dục. Mẹ cầm tay kéo tôi đi như chạy. Tôi cố căng mắt mà vẫn không nhìn rõ đường, sương đêm quện mồ hôi ướt đầm vai áo. Ánh đèn ô tô mờ mờ từ xa, mẹ thốt lên: “Đến rồi”. Tôi nói trong hơi thở: “Hay là…”. Tiếng mẹ át đi: “Không!”. “Nhưng con sợ bố sẽ trút giận lên mẹ”. “Bố giận nói thế, nhưng thời gian sẽ làm ông nguôi ngoai”. Mẹ dúi vội vào tay tôi: “Con cầm lấy, số tiền này mẹ vay của Hội phụ nữ xã”. “Trời ơi, mẹ đã giấu bố bán cả cái vòng bạc trắng của hồi môn, nhà mình lấy gì mà trả nợ”. “Con cứ lo cho mình, còn rừng còn củi!”. Chiếc ô tô phanh gấp, người phụ xe nhảy xuống như giật lấy chiếc túi của tôi “Nhanh lên nào!”. Mẹ đẩy tôi, giọng như nghẹn lại “Đi đi con!”. Chiếc xe lao vút, bóng mẹ chìm vào làn sương mờ…

“Bà đưa nó đi đâu, nói ngay cho tôi biết!”. “Tôi xin ông! Con nó đã quyết, ông đừng ngăn cản. Hãy cho con đi tìm tương lai của nó!”. “Bốp! Bốp! Thật là nuôi ong tay áo! Tôi không có người vợ đồng lõa với con phản bội chồng! Cút ngay! Cút ngay!”. Tôi giật mình choàng tỉnh. Thì ra tôi vừa thiếp đi. Tiếng quát của bố vẫn văng vẳng bên tai. Nhớ lại hôm qua bị nhốt trong buồng lòng tôi như lửa đốt. Đấu tranh mãi tôi mới dám nói thật là đã giấu bố nộp hồ sơ thi liên thông Đại học. Chưa nghe hết câu bố đã gầm lên: “Dẹp ngay! Đã đứa nào ở cái Bản này có cái Bằng Trung cấp như mày. Chờ một thời gian nữa tao xin cho một chân Văn thư của xã rồi còn lấy chồng”. “Đây là cơ hội quyết định cả đời con. Chỉ hơn 2 năm là con có Bằng Đại học. Khi đó tương lai của con sẽ khác!”. “Không là không!”. “Nhưng thưa bố con đã có giấy báo trúng tuyển, mai là ngày nhập học”. “Không đi đâu hết, vào trong buồng!”… Tiếng mẹ thì thào trong bóng đêm: “Nhanh lên con, trời sắp sáng rồi, để bố dậy thì không kịp!”. Tôi ôm chầm lấy mẹ mà nước mắt rưng rưng. Mẹ đã âm thầm giúp tôi tiền nộp hồ sơ và đi thi. Nhưng tôi không ngờ mẹ có thể chống lại bố, mở cửa cho tôi… Chiếc xe vẫn lao vút đi hướng về Thành phố. Những dãy núi lùi lại phía sau. Mắt tôi nhòa đi, sau lưng phía xa xa kia là Bản của tôi. Nơi ấy có người mẹ hiền tảo tần đến nhu nhược vậy mà dám hy sinh vì tương lai của đứa con bất hiếu này. “Mẹ ơi, nhất định con sẽ trở về tạ tội với bố!”…

Những đồng tiền lẻ cuối cùng đã hết, tôi hoang mang: “Chả lẽ quay về, từ bỏ ước mơ? Nhưng ở lại thì lấy gì mà sống?”. Những ngày qua tôi đã đi tìm việc nhưng chỗ nào cũng lắc đầu hoặc bảo chờ. Đang mải suy nghĩ, tôi giật mình vì có tiếng gọi: “Ngọc Lan ơi mở cửa cho anh!”. Người khách lên tiếng ngay: “Anh là Minh. Người đã xác nhận hồ sơ cho em”. “À, thì ra là anh Phó Chủ tịch xã. Em thấy quen quen mà không nhận ra. Nhưng sao anh biết em ở đây?”. “Thế em không biết anh còn là Trưởng công an xã à! Nói đùa vậy thôi, anh hỏi mẹ em. Anh về Thành phố học lớp Lý luận chính trị. Em chuẩn bị đi rồi đến chỗ này cùng anh”. Ít phút sau, chúng tôi có mặt tại một nhà hàng. Anh Minh dẫn tôi đến một bàn có 4 người đàn ông đang ngồi. “Giới thiệu với các ông đây là Ngọc Lan người cùng xã với tôi. Ngọc Lan đang học liên thông. Còn đây là mấy anh bạn học Đại học cùng anh”. Mấy anh vui vẻ bắt tay anh Minh nhưng lại quay sang tôi: “Trời ơi, sao giữa Thành phố lại mọc lên bông hoa rừng đẹp thế này!”. “Tay Minh này quả là có con mắt tinh đời!”. “Thảo nào, gạ mãi mà nó không chịu để tôi làm mối!”. Mọi người cùng cười vang. Minh xua tay: “Thôi đi, không phải như các ông nghĩ đâu! Tôi có việc nhờ các ông đây. Ngọc Lan đang cần đi làm. Phải có việc làm thì mới học tiếp được. Ngọc Lan đã có bằng Trung cấp Hành chính- Văn phòng”. Một anh bỗng vỗ tay: “Anh và em có duyên rồi! Anh là Tuấn, Giám đốc công ty. Cô nhân viên văn thư của anh vừa mới nghỉ đẻ. Anh chưa tìm được người ưng ý. Mới có mấy ngày mà văn bản giấy tờ đã rối tung cả lên”. “Ông đừng có ủ mưu nhé! Em nó là bạn gái của ông Minh đấy!”- Anh Thành vội lên tiếng. Anh Tuấn vẻ mặt nghiêm túc nhưng giọng nói không giấu nổi vẻ hài hước: “Yên tâm đi! Vợ tôi là Kế toán trưởng nhưng tôi vẫn gọi là Cảnh sát trưởng đấy!”…

Tôi nhanh chóng bắt nhịp được với công việc. Công ty hoạt động khá rộng trong lĩnh vực kinh doanh bán lẻ. Hoạt động giao dịch, tiếp khách, đàm phán với các nhà cung cấp và các đại lý diễn ra thường xuyên, tôi phải chuẩn bị tài liệu cho Giám đốc rồi ghi Biên bản các cuộc họp. Rất may tôi được học bài bản về đánh máy vi tính nên giờ đây mười ngón tay liên tục có dịp thể hiện trên bàn phím. Tôi không ngờ chị Hương là Kế toán trưởng nhưng rất giỏi về nghiệp vụ văn thư lưu trữ. Chính chị đã chỉ bảo tôi rất nhiều về kỹ thuật soạn thảo văn bản và tiếng Việt thực hành. Công việc bận rộn nhưng tôi thấy rất vui vì kiến thức đã học được đem ra sử dụng. Tôi phải tranh thủ buổi trưa và tối để lên mạng tra tài liệu tham khảo và tự học hỏi thêm để có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ. Hai ngày cuối tuần tôi lại đến lớp, tiếp tục theo đuổi ước mơ. Lớp của tôi có 45 người, đại bộ phận là vừa đi làm vừa đi học. Không được gặp nhau thường xuyên như ngày đi học Trung cấp nhưng chúng tôi khá thân thiết với nhau. Phần vì mọi người cùng chung mục đính, phần vì cùng hoàn cảnh lại được thầy chủ nhiệm trẻ nhưng rất tâm lý làm cầu nối nên các thành viên coi nhau như người trong một gia đình. Chương trình học thực tế và phù hợp với trình độ của chúng tôi…

Chiếc xe con đỗ xịch trước cổng Công ty, Minh bước xuống tay cầm bó hoa, miệng cười tươi: “Chúc mừng Cử nhân! UBND xã cử tôi xuống đón đồng chí Phó Chủ tịch tương lai! Xã đã trải thảm đỏ để chờ đón đồng chí!”. “Cảm ơn UBND xã! Chỉ cần đồng chí Bí thư Đảng ủy đánh xe đến tận nơi đón thế này là em hạnh phúc lắm rồi!”. Mọi người trong Công ty ùa tới. Anh Tuấn nắm chặt tay tôi: “Anh vẫn hy vọng em sẽ suy nghĩ lại! Thôi em cứ về nghỉ một thời gian, bao lâu cũng được rồi quay lại đây giúp anh chị!”. Tôi bước vội lên xe giấu giọt nước mắt đang lăn xuống má. Vẫy tay tạm biệt mọi người, cổ tôi nghẹn lại không thốt lên lời. Những gương mặt thân quen mờ dần, Thành phố lùi lại phía sau, tôi gục đầu vào vai Minh thổn thức. Tôi muốn bay nhanh về với Bản, nơi ấy có người cha già không còn nhớ đến cái giận năm xưa và người mẹ tảo tần đang ngày đêm mong ngóng đứa con trở về!

Mai Ngọc Lan

Về đầu

Các bài khác:

 

————————————————————–

KỂ

 

Em kể anh nghe chuyện đất bạc màu

Thương cây lúa lớn lên từ khó nhọc

Thương quê nghèo, rồi thương từng phum sóc

Đất chuyển mình, hạt thóc nảy vàng tươi.

Em kể anh nghe về những tiếng cười

Những tiếng hát đôi mươi đầy ước vọng

Những thớ đất bạc màu nhưng biết sống

Biết oằn mình cõng sự sống quê cha.

Em kể anh nghe qua những bài ca

Cầu Ngang quê mình, Càng Long quê bạn

Em kể anh nghe những ngày sơ tán

Đất bạc màu nhưng kiêu hãnh chắn bom.

Em kể anh nghe câu chuyện một hôm

Chuyện của đất chòm mình vươn sự sống

Chuyện của đất cho vàng ươm khát vọng

Nghe nồng nàn, nghe lắng đọng, Trà Vinh!

Em kể anh nghe bước chuyển quê mình

Màu vàng xinh của ngôi trường đại học

Chuyện cái chữ được nuôi từ hạt thóc

Chuyện vươn mình của Đại học Trà Vinh!

Em sẽ kể anh nghe lúc bình minh

Hay đêm Nguyên Tiêu chúng mình có mặt?

Và anh biết có những điều rất thật

Yêu Trà Vinh, yêu hương mật quê mình!

 

Trương Dũ Nhất Huy  – Cựu sinh viên Trường, Bài thơ đạt giải Nhất cuộc thi sáng tác thơ, tân nhạc, ca cổ về Đại học Trà Vinh 2015

Về đầu

Các bài khác:

————————————————

 

DUYÊN HAI THÌ NHỚ…

 

Ừ! Thì cái vó, cái nơm

Cái bông bần trắng, nùi rơm ngày mùa

Lâm thôn ai múa bên chùa

Bông cau chưa trổ… không bùa… mà say

 

Ừ! Thì vôi trắng nó cay

Miếng trầu dẫu chát, cái khay chung tình

Rom Vong ai múa xinh xinh

Ai say, ai tỉnh, một mình ai say?

 

Ừ! Thì nay đã giêng hai

Cho anh chung quãng đường dài quê em

Ừ! Thì cái nắng cũ mèm

Mà say chếch choáng, mà lem lém tình.

 

Ừ! Thì cái nghĩa, cái tình

Saravan ai múa, còn mình Lămleo

Ừ! Thì cái con cá kèo

Tô mắm bò hóc mà neo lòng này!

 

Ừ! Thì nói thiệt em hay

Trà Vinh anh đã choáng say khi về

Tiểu Cần, Trà Cú hồn quê

Châu Thành còn đó trăng thề chùa Hang.

 

Ừ! Thì dẫu chút muộn màng

Mà ngây ngất lắm, mà mênh mang nhiều

Ừ! Thì dẫu chút nắng chiều

Lâm thôn điệu khúc vẫn thiêu cháy lòng.

 

Ừ! Thì như đã ước mong

Saravan anh nhớ và trông Lămlèo

Làm gì có chuyện mình nghèo

Khi hồn văn hóa vẫn theo mình về!

 

Ừ! Thì dẫu có bộn bề

Giêng hai thì nhớ cùng về Trà Vinh!

 

Võ Thúy Phượng – Cựu sinh viên Trường, Bài thơ đạt giải Nhì cuộc thi sáng tác thơ, tân nhạc, ca cổ về Đại học Trà Vinh 2015

Về đầu

 

Các bài khác:

 

——————————————————————

 

ANH BẮT GẶP ANH

 

Anh bắt gặp anh

Trong ánh mắt em rạng ngời niềm tin

Bước chân hăm hở

Mỗi sáng, mỗi chiều

 

Đến giảng đường đại học

Một chỗ ngồi thường trực

Uống từng lời giảng của thầy

Ngất ngây say

Giấc mơ cháy bỏng

Rực sáng tương lai!

 

Anh bắt gặp anh

Trên bàn tay em gõ nhịp nhàng bàn phím

Mủm mỉm cười… máy lỗi!

Con chuột lắc lư liên hồi,

Những tập tin lấp đầy khoảng trống

Kiến thức chất đầy ổ cứng

Ru em mơ ước cận kề.

 

Anh bắt gặp anh

Qua dáng em áo thụng, mũ bình thiên.

Ôm bằng tốt nghiệp

Nụ cười rạng rỡ

Tương lai mở ngõ

Thênh thang lối rẽ dưới chân.

Vậy mà em dừng bước

Ngày ngày tiếp sức

Đàn em tiến lên.

Anh và em và ai nữa…

Nâng giấc mơ đời

Giảng đường – rạng ngời khát vọng, niềm tin.

 

Dương Ngọc Vân Khanh – Cựu sinh viên Trường, Bài thơ đạt giải Ba cuộc thi sáng tác thơ, tân nhạc, ca cổ về Đại học Trà Vinh 2015

Về đầu

Các bài khác:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *